Là người Việt Nam, chắc hẳn ai cũng thuộc lòng câu tục ngữ: "Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa
lời mà nói cho vừa lòng nhau". Nghe thì mộc mạc vậy thôi, mà đi quá
nửa đời người mới thấy nó thấm thía đến lạ.
Trong kinh tế học, thứ gì miễn phí thường dễ bị coi nhẹ. Có lẽ vì thế mà đôi
khi người ta ném vào nhau những câu chữ sắc lẹm, nhân danh sự “thẳng thắn. Đừng
nhầm lẫn giữa "thẳng thắn" và "tàn nhẫn". Sự tinh tế
nằm ở chỗ biết lúc nào cần im lặng để lắng nghe, và lúc nào cần lên tiếng để
hồi sinh một niềm hy vọng. Vết thương ngoài da thì dễ lành, chớ vết thương từ
lời nói thì đôi khi cả đời vẫn còn âm ỉ.
Ở một chiều kích khác: Ngôn từ chính là tần số của năng lượng.
Một giáo sư từng nói với tôi rằng: "Tin tức có thể cũ đi, nhưng thông điệp mà bài viết
mang lại cho độc giả thì sẽ còn mãi." Lời nói cũng vậy. Một câu "Bạn làm tốt lắm"
không chỉ là một lời khen xã giao, nó là một sự công nhận giá trị sống. Một lời
"Tôi hiểu bạn đang vất
vả" không đơn thuần là sự an ủi, nó là một cái chạm tay của sự đồng
cảm giữa những tâm hồn đang mỏi mệt.
Lựa chọn lời tử tế không phải là sự nhu nhược hay khéo
léo giả tạo. Đó là một sự lựa chọn
có ý thức về việc mình sẽ để lại dấu ấn gì trong lòng người khác. Khi bạn
nói một lời dễ nghe, bạn không chỉ làm dịu đi cơn bão lòng của đối phương, mà
chính bạn cũng đang thiết lập một trật tự bình an trong tâm trí mình.
Giá trị của lời nói nằm ở chỗ nó là thứ duy nhất có thể
biến một người xa lạ thành quen, biến thù thành bạn, và biến một ngày tồi tệ
trở nên tốt đẹp hơn.
Hôm nay, trước khi để âm thanh thoát ra khỏi môi hay
những ký tự hiện lên màn hình, hãy dừng lại và tự hỏi: “Lời nói này có làm thế giới của ai đó tốt đẹp hơn
không?”. Nếu có, đừng ngần ngại trao đi. Bởi đó là khoản đầu tư "không
đồng" nhưng mang lại lợi nhuận là sự ấm áp vô giá.
Đừng để thế giới bớt
đi một chút dịu dàng chỉ vì ta quên nói lời tử tế.
